Đánh giá truyện Ước Hẹn Phù Hoa

Truyện mong Hẹn Phù Hoa của tác giả Lam Bạch Sắc kể về một anh chàng ngốc nghếch tìm mọi cách để níu lại quá khứ. Anh chàng đó chính là Thời chung, anh dường như không ngần lại đặt tình yêu chỗ Nhậm tứ Đồ bấy nhiêu năm, một teen girls gặp gỡ nhiều vấn đề trong cuộc đời.

Trình làng truyện ước hẹn phù hoa

Tác giả: Lam Bạch Sắc
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện ước hẹn phù hoa

đó là một giờ chiều thứ Sáu bình bình như bao giờ chiều khác, phòng khám trọng tâm lý của Nhậm bốn Đồ đón một người bệnh tất cả chút không bình thường.

Thật ra vào tuần trước, Nhậm bốn Đồ nhận được bệnh án của bệnh nhân này từ một phòng khám khác gửi tới. Ông lão tên Tần Tuấn Vĩ này bận bịu chứng nghiện trộm vặt ở mức độ bình quân. Cho dù da cảnh khôn xiết khá giả tuy vậy ông lão thường bắt buộc kiềm chế được nhưng cứ tái phạm hành vi trộm vặt. Về bước đầu, nhà bạn của Tần Tuấn Vĩ đang giữ thể hiện thái độ buông xuôi mặc kệ, thậm chí có một dạo còn thuê riêng một mọi người tài xế, chuyên trách việc lén đi theo ông. Vừa thấy ông trộm đồ của bệnh nhân ta, nhà bạn tài xế đó sẽ nhanh chóng lẳng lặng bước vào, đút tiền đến nhà liên quan để giải quyết trắc trở. Mãi cho một hôm, tài xế nhất thời không theo kịp, ông Tần trộm đồ và bị bắt ngay tại ải, sau đấy còn bị chúng ta đánh cho, lúc đấy bạn ông Tần new nhận thức được tính nghiêm trọng của việc cũng như buộc ông đề nghị cho khám bác sĩ trung khu lý.

Thật ra so với các người bệnh nhưng Nhậm tư Đồ đã từng chữa bệnh thì hoàn cảnh của bệnh nhân này cũng không có gì độc đáo. Gồm điều, bệnh tật của ông lão được gửi cho từ bệnh viện thanh danh nhất trong nước, cái này bật mí đầy đủ bác sĩ nổi tiếng trong giới cũng phải bó tay sở hữu ông.

>> Xem thêm Truyện sắc

chiều tối hôm đó, ông Tần cho bệnh viện siêu đúng giờ. Cô thấy đẩy cửa ngõ bước đến chính là ông lão trông rất có tinh thần. Lúc này đang là mùa đông, ông mặc một bộ đồ thể thao hết sức đều đều, chân cũng có giày thể thao, bên phía ngoài khoác một chiếc áo lông chiên chất lượng cao, hình như cao cấp. Khăn quàng cổ của ông cũng đã làm bởi lông cừu, cộng hiệu sở hữu dòng áo khóa ngoài. Ông vừa bước đến, Nhậm bốn Đồ chưa bỏ qua bất kể cách nào để nhìn ông. Chỉ thấy ông tiện tay ném áo khóa ngoài và khăn quàng cổ lên dòng sofa ở bên cạnh cửa vào, tuy nhiên cẩn trọng vuốt phẳng đa số nếp gấp bên trên bộ đồ quần áo thể thao rồi bắt đầu chịu ngồi xuống. Siêu dễ bắt gặp ông quan tâm bộ đồ áo thể thao rẻ tiền này cho mức nào. Sự tương phản này khiến Nhậm tứ Đồ cảm nhận siêu đặc sắc. Đều đều con người cực khó nhưng cho rằng người nhà Bởi vậy có thêm hành vi ăn cắp khuyên hoài không Chịu đựng vứt.

“Chào bác bỏ.” Nhậm bốn Đồ cười chú ý ông lão, sau đấy ấn điện thoại nội bộ trên bàn, định gọi người thân bưng nước vào.

Ông lão liếc quan sát Nhậm bốn Đồ đầy vẻ coi thường, sau đó quét ánh mắt ngắm biện pháp tô điểm của ngôi nhà chữa bệnh trung khu lý quy định này một vòng. “Chắc bác sĩ điều trị cho bên tôi trước kia cũng đã nói mang cô rằng trước nay bên tôi chưa một lần ngồi bên trên cái ghế dựa này. Ngồi lên ấy cứ gồm cảm hứng như sắp bị cụm bạn giải phẫu vậy…”

Nhậm bốn Đồ ung dung mỉm cười. “Bác thích sao thì cứ ngồi chũm, đừng coi khu vực này là bệnh viện, nhưng cứ coi cũng như tới đây để nói chuyện phiếm mang con cháu thôi.”

Ông lão lập tức mỉa mai đáp trả: “Nói chuyện phiếm với cô cũng đắt quá nhỉ? Đừng tưởng chúng tôi băn khoăn khu vực nhiều cô thu bao nhiêu tiền một tiếng đồng biển.”

Tuy nói gắng tuy nhiên sau ấy, đằng sau sự gợi ý và dẫn dắt của Nhậm tư Đồ, ông Tần liền chat chit một cách rôm rả, không chút khách sáo. Giống như thấy ông rất muốn bài viết sở hữu cô về phần nhiều “chiến tích huy hoàng” mà người trong gia đình từng có được.

Lúc còn trẻ, ông đã từng hành nghề ăn trộm trong một chặng thời gian khá nhiều năm. Ông không chỉ chưa thèm cất giếm chuyện này thậm chí còn cảm thấy đây chính là quá khứ khôn cùng vẻ vang. Ông kể đến Nhậm tứ Đồ nghe bằng giọng điệu phần đông là hồi tưởng: “Cô biết chưa, khi loại xe nhập khẩu vừa được nhập về nước, chưa một ai có lẽ mở được ổ chìa khóa do Đức chế tao. Cố nhưng mà tôi chỉ nghiên cứu vãn trong vòng tía ngày bố đêm là đã phá được thử thách khó này. Năm đấy, ở trong giới này, bên tôi đó chính là một ngôi sao.

>> Đọc thêm thể loại Truyện cao h

Nhậm tứ Đồ ngồi bên trên dòng sofa đơn đối diện, vừa chuyên chú lắng nghe vừa quan sát các thành tích bắt bệnh bên trên bệnh lý được chuyển qua từ phòng khám trước kia: người bị bệnh mắc triệu chứng nghiện trộm vặt bởi vì trung khu lý ham hư vinh cộng cảm nghĩ chơ vơ gây nên. Cuộc sống đầy kích thích năm xưa cũng như đời sống quá đỗi an nhàn lúc này vẫn tạo hai thái rất tương phản nhau, khiến bệnh nhân này sinh xúc cảm chênh vênh, mong sử dụng phương pháp trộm vặt để lấy lại sự tự tin cho mình.

Nghe xong xuôi gần như chiến tích huy hoàng của ông lão, Nhậm tư Đồ hỏi: “Bác Tần, chưng kể mang lại cháu nghe chuyện gia đình bạn của bác ấy đi. Nghe nói bác bỏ cũng như con trai luôn sống nương tựa vào nhau, cố kiên cố tình yêu giữa bác và anh ấy chất lượng không quá tồi.”

Ông Tần lập tức biến sắc mặt, bề ngoài khoái chí vừa rồi thốt nhiên trở thành suy sụp hình như một bờ tường bị sụt lở, mở ra ông lão chẳng hề mong nhắc mang lại đứa bé này một chút nào.

Nhậm tứ Đồ viết lên phiên bản biên chép tư chữ “yếu tố da đình”, còn khoanh tròn đánh ẩn đây là điểm quan trọng. Trong lúc Nhậm bốn Đồ vẫn chờ lâu câu vấn đáp đã cần làm gi thì ông lão hốt nhiên hung dữ quan sát cô rồi mau lẹ đứng bật dậy. “Rốt cuộc cô hỏi xong xuôi chưa vậy? Đông đảo câu hỏi này mấy bác sĩ trước kia của mình hầu hết đã hỏi hết rồi, tôi cũng từng gợi ý cả nghìn lần rồi, đúng là phí tổn thời gian mà!”

Ông lão vơ lấy áo khóa ngoài cũng như khăn quàng cổ, định vứt đi. Nhậm tư Đồ đứng dậy theo bức xạ, định công bố giữ ông lại. Ai ngờ, đúng lúc ông Tần vừa vịn tay cụ cửa ngõ kéo ra thì bên phía ngoài cũng có người gõ cửa đi vào.

gia đình gõ cánh cửa chính là tài xế của ông Tần.

trên tay tổ ấm tài xế còn cụ điện thoại di động cầm tay, thấy cửa ngõ được bất thình lình cho thấy thì hơi ngẩn người trong gia đình một ít. Anh ta chú ý đồng đại dương trên tay ông Tần, rồi chuyển mắt qua vai ông lão quan sát Nhậm bốn Đồ, vẻ mặt nghi hoặc. “ Chưng đã định loại bỏ ư?”

“ Cậu tậu mang lại chúng tôi Bác Sỹ kiểu gì vậy? Không tất cả chút chuyên môn nào hết…”

Ông Tần mau lẹ kêu ca với người nhà tài xế rồi định cất bước ra quanh đó. Tác dụng xế có lẽ cạnh tranh xử nhưng lại đã chặn trước cửa ngõ, chưa gồm ý định nhường đường. “Nhưng anh phổ biến vừa hotline tới hỏi tối nay bác có muốn cộng ăn uống cơm trắng sở hữu anh ấy hay không? Lát nữa anh đó vẫn tan ca, đúng lúc thuận đường mang lại đây đón bác bỏ.”

Ông Tần nhanh chóng dừng Bước.

Từ vị trí của Nhậm bốn Đồ chú ý qua chỉ nhìn thấy một mặt mặt của ông lão, những mặt đường nét trên đó hơi căng lên. Xem ra đứa chàng này chính là điểm yếu của ông lão…

Nhậm tư Đồ nghĩ vì vậy. Hiện tại, chỉ trong nháy mắt, ông lão vẫn phủ nhận phần đa lời mọi người vừa nói trước đấy. “Ai nói chúng tôi định đi?”

Nói kết thúc, ông lão mau chóng ném đồ đạc trở lại sofa. “Tôi chứ chưa chuyện trò hoàn thành cơ mà.”

Nhậm tứ Đồ quan sát Tiểu Từ sở hữu vẻ khách sáo rồi làm biện pháp hành động mời ra quanh đó, lúc đấy Tiểu Từ bắt đầu đóng cửa ngõ đi ra. Lúc này ông lão vẫn an nhàn bắt tréo chân, ung dung ngồi lại bên trên sofa.

Thấy thỉnh thoảng ông lại bất giác quan sát ra ở đâu đấy ko kể cửa sổ nhìn ra ngoài, trong mắt thấp thoáng vẻ vui mừng đề nghị Nhậm tư Đồ cũng chú ý theo ánh nhìn của ông. Cô bắt gặp tòa nhà đỉnh cao ở phía xa xa sẽ phản chiếu tia nắng mặt trời, chế tạo đông đảo tia sáng hơi chói mắt.

đó chính là tòa công sở new được khánh thành. Nhậm bốn Đồ cúi đầu xem xét phút chốc, tiện thể chuyển chủ thể. “Con trai chưng làm cho gần ở đây sao?”

Ông lão bất giác thu hồi góc nhìn, hơi cụp mi xuống, bất biến lại cảm nghĩ của bản thân mình, sau đấy nói bâng quơ một câu có lẽ thuận miệng: “Nó làm trong tòa văn phòng mới xây kia, cách đây một con đường.”

Tuy ông lão đang trở về sở hữu cỗ dạng kiêu căng, ngạo mạn khởi đầu dẫu vậy ánh mắt vừa rồi vẫn vô tình phân phối đứng ông.

Xem ra đây vẫn là một quá trình chữa bệnh vô cùng thú vị. Nhậm tứ Đồ chưa khỏi nhảy cười.

Lần bắt bệnh bước đầu tiên mang lại ông Tần cứ gắng xong trong tình trạng Nhậm tư Đồ thế phá vỡ sự đề phòng của ông lão, còn ông lão thì cứ giả vờ tỏ ra kiêu căng, ghét bỏ. Nhậm bốn Đồ thu dọn đồ đạc định tan ca sớm, bất ngờ Mạc Nhất Minh lại lựa chọn Trên thực tế để gõ cửa ngõ bước vào.

“Thế nào rồi? Ông lão ấy không dễ chơi có đúng không?”

Nhậm bốn Đồ bất ngờ. “Chẳng phải anh đang nghỉ phép sao? Sao lại chạy về đây đi làm rứa này?”

Mạc Nhất Minh đủng đỉnh đặt chân vào, đứng đối diện bàn ghế làm việc của Nhậm tứ Đồ, nói một câu đầy dấu ý: “Nghe nói từ bây giờ Tôn Dao về nước?”

Nhậm bốn Đồ nghe thấy anh ta hỏi câu này liền bật cười. “Đúng gắng, em sẽ sẵn sàng đi đón Tầm Tầm tan học đây, sau đấy đã gửi chúng đi gặp Tôn Dao, rồi với mọi người trong nhà nạp năng lượng cơm trắng.”

Mạc Nhất Minh cao một mét tám, chỉ một đôi mắt cực kì sắc sảo nhưng mà hiện giờ lại bề ngoài cỗ dạng vẫy đuôi nịnh nọt, hệt như một chú cún con. “Dẫn anh theo đi mà!”

Nhậm tứ Đồ nhanh chóng bảo anh ta dừng lại, xách túi, đứng dậy, vòng qua bàn ghế làm việc, bước vào lấy áo khóa ngoài treo bên trên báo giá treo không tính cửa. “Sớm biết anh đã thế này, thành ra Tôn Dao đang nói trước rồi, bảo em không được dẫn anh theo.”

giờ đây, không nên quay lại cô cũng biết đảm bảo Mạc Nhất Minh đang khôi phục lại vẻ mặt sắc sảo cho mức hơi đáng sợ tầm trung. Bởi vì giọng của anh ý ta sẽ trầm tới nỗi các là gằn xuống: “Cô đó khẳng định ghét anh cho gắng sao?”

giờ đây, Nhậm tứ Đồ mới quay đầu nhìn Mạc Nhất Minh, quả nhiên sắc mặt của anh ý ta không tốt lắm.

Mạc Nhất Minh lấy được giấy phép hành nghề BS trọng điểm lý trước Nhậm tứ Đồ tư năm tuy vậy năng lực tự chế ước cảm giác lại siêu tệ. Như cố kỉnh thường gọi là Bác Sỹ chữa được căn bệnh cho những người ta nhưng mà chưa trị được bệnh dịch cho chính bản thân mình. Nhậm tứ Đồ ngẫm nghĩ một lát, lời đã đến cửa miệng tuy thế nuốt xuống, chỉ thở lâu năm một hơi. “Để lần sau đi. Lần này có thể gọi là bạn gặp. Lần sau kiên cố em đã dẫn anh theo, được không?”

Lúc đấy, Mạc Nhất Minh mới dịu lại tí đỉnh. Anh ta bước đến trước bên Nhậm bốn Đồ, chuyển đến cô một hộp xoàn nhỏ tuổi. “Cái này anh mua khi đi nghỉ phép. Em tặng ngay cô đấy giúp anh.”

Nhậm tứ Đồ không biết khoảnh khắc, rút cục sẽ nhận lấy, tay kia thì với lấy dòng áo khoác trên giá áo. “Vậy em đi trước đây.”

Mạc Nhất Minh chấp nhận coi cũng như thỏa hiệp.

Nhậm tứ Đồ vừa mặc áo khóa ngoài vừa đi ra cửa ngõ. Mạc Nhất Minh đút hai tay vào túi quần, tiễn cô đi bằng ánh mắt chưa cam trung tâm. Nhậm tư Đồ lại bất ngờ dừng lại, khiến Mạc Nhất Minh ngẩn ra.

Thấy cô cứ đứng lúi hớt tóc bên cạnh cửa ngõ, cúi đầu lục lọi mấy cái túi mang vẻ bên chóng vánh, Mạc Nhất Minh chưa khỏi nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”

Nhậm tư Đồ chưa rảnh để lí giải anh ta, lục hết biu áo kết thúc lại bước đầu lục tung túi xách. “Hình cũng như ví tiền của em đâu mất rồi…”

Vào mùa đông, bên trời lặn khôn cùng sớm. Bây chừ, rất nhiều ánh trời chiều còn lại chỉ chiếu xiên xiên ở phía chân mây. Cái xe hơi black color cao cấp, bóng sáng chở ông Tần từ từ giảm tốc độ rồi dừng lại trước tòa chung cư văn phòng công sở vừa khánh thành.

Ông Tần ngồi ở băng ghế sau, bước đầu kiểm tra thành công mà người thân vừa tiện tay móc được – một chiếc ví phụ nữ.

Tiểu Từ ngồi trên ghế lái, quan sát qua kính chiếu sau thấy dáng vẻ lén lút hớn hở của ông lão thì lắc đầu vẻ cực chẳng đã.

Ông lão đếm số tiền mặt trong ví dứt, lại lục xem gồm bao nhiêu card ngân hàng. Đúng hiện giờ, cửa ngõ xe phía bên kia được cho thấy, một người trong gia đình Đấng mày râu trẻ ngồi vào xe sở hữu khuân mặt không chút biểu cảm.

tổ ấm này chặng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đôi mắt lạnh cũng như sáng cũng như sao. Anh mặc một bộ đồ vest tối màu, thuở đầu vào trong xe anh đã cởi áo khoác bên ngoài ra, giờ đặt sang cạnh bên, thậm chí, cổ áo sơ mi cũng tháo dỡ mấy dòng cúc. So sở hữu mùa đông rét mướt ở bên phía ngoài, cách dùng mặc này giống như hơi phong phanh.

Thứ chỉ một mang hơi thở của mùa đông bên trên nhà bạn anh chính là đôi găng tay, tuy vậy vừa đặt chân tới xe, anh vẫn túa bọn chúng ra ngay, để lộ phần đông ngón tay thuôn dài. Dáng chúng ta anh khôn cùng cao béo, băng ghế sau vốn bao bọc khắp là nỗ lực, bao gồm anh vào bỗng trở nên chật không lớn, vẫn thay anh còn phóng khoáng ngồi kiểu bắt tréo chân.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *