Đọc truyện “Người tình trí mạng” – Ân Tầm – Chương 5

Người Tình Trí Mạng – Chương 5: Động chạm tới tâm linh là chuyện vừa lớn vừa nhỏ nhắn

Thể loại truyện ngôn tình ngược

Đàm Diệu Minh uống cạn tách trà, mùi rượu còn chưa tan hết khiến gương mặt anh trông vẫn ửng hồng.

“Một chàng trai đã sắp ngồi lên chiếc ghế thần lực của tập đoàn Lục Môn thì sao có thể tiện nghi chứ. Từ lâu em đã nghe nói tay Lục Đông Thâm đó trên thương trường là một người vô cùng thủ đoạn, là con hổ đầu bè bạn của Lục Môn. Nhiều năm trước đã lặng lẽ xong quá nhiều phi vụ mua bán sáp nhập. Vài năm nay lão ta lại càng lũng đoạn quyền hành các thương hiệu xa xỉ, các thương hiệu ô tô của Lục Môn, thế lực rất mạnh. Một người như vậy lại bất chợt chọn tiếp quản khu vực Trung Quốc, rồi lại hướng ánh mắt về phía Thương Lăng của chúng ta, xem ra chắc nịch là anh ta muốn thu gom toàn bộ khu vực đất đai quanh đường Tô Hà rồi. Lục Đông Thâm lấy chồng bạc tỷ chọn tiếp quản dự án Skyline chẳng qua là muốn vẽ thêm chút tòa tháp sự nghiệp, nhưng đối với chúng ta nhưng nói lại là thiệt hại lợi ích trực tiếp nhất. Nghe nói ở Lục Môn còn một người tên là Lục Khởi Bạch, thế lực cũng không thông thường, lôi kéo được chí hướng của không ít cổ đông kỳ cựu trong Lục Môn, sao cam tâm tán thành làm một vị “vương gia” tiêu diêu tự tại chứ? Lục Đông Thâm tin tà ma ư? Ha, hôm nay hắn ta bày ra một thế giận rầm rộ, gióng trống khua chiêng như thế này chẳng qua là diễn cho đám dân chúng xem, để tốc chiến tốc thắng không muốn Lục Môn hiểu rõ bất cứ tin xấu nào của mình. Nhưng mà kẻ nào cười đến phút sau cùng thì phải xem diễn xuất của ai đỉnh hơn.”

Tưởng Ly vắt cánh tay phải lên lưng ghế, cúi đầu, lấy ngón cái bàn tay trái móc móc móng tay nghịch ngợm. Móng tay của cô rất đẹp, tròn trịa cong cong như một vầng trăng. Nghịch mãi nghịch mãi, cô bỗng nhìn xuống hình xăm nơi cổ tay của bạn, ngón tay bất giác run lên. Có một cơn đau như kim châm đâm thẳng vào đầu, ngay sau đó, cảm xúc của cô cũng thay đổi.

“Thế nên, em nhất định sẽ chữa bệnh cho người đó, hơn nữa còn phải chữa thật xuất xắc. Chỉ cần em chữa khỏi, thì tin tức về chuyện tà ma trong Skyline lại càng chắc rằng. Hắn ta muốn mượn danh bà phù thủy này đã bịt miệng người dân, nhưng mà tới lúc đó những kẻ trèo lên lưng cọp không dễ xuống sẽ chính là họ. Cũng sắp đến lễ tế đông rồi, Skyline chặn đường của các vong linh trên cầu Cửu Tử, gây hình ảnh hưởng tới may mắn của năm mới, đây chính là việc làm động chạm tới niềm tin của người dân Thương Lăng. Mà chuyện động chạm kiểu này, nói phệ rất nhỏ xíu, nói nhỏ xíu rất ốm.”

Đàm Diệu Minh cô vợ ấm áp của hạ thiếu ngồi phụ thuộc đó nhìn cô, cất giọng dịu dàng: “Anh chưa bao giờ nghi ngờ kỹ năng của em. Có điều, sẽ phải đấu trí với gã Lục Đông Thâm đó, vất vả cho em rồi”.

Tưởng Ly nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt anh lúc này quá đỗi dịu dàng, như thể câu mà Tưởng Tiểu Thiên nói: Những khi Đàm gia nhìn chị, ánh mắt rất cưng chiều.

Đàm Diệu Minh quả thực là một người đàn ông đầy thú vị, chưa nói tới việc anh cao bự đĩnh đạc, lại còn rước một diện mạo chính nhân quân tử, đường hoàng khiêm tốn không tương tự một kẻ lưu lạc chốn giang hồ. Nếu không kể, có ai ngờ một gã đàn ông trông chính sách nhân từ vô hại như anh đã trải lăn lộn khắp chốn mới có ngày hôm nay?

Cô lên tiếng: “Sinh mạng thứ nhì của em vì Đàm gia ban không tính phí. Không có Đàm gia làm gì có Tưởng Ly ngày hôm nay. Thế nên, em làm gì cũng là nên thôi”.

Đàm Diệu Minh mỉm cười, nhưng nhìn kỹ lại có chút đắng chát. Anh giơ tay lên, Hình như định nắm mang tay cô nhưng chung cục vẫn kiềm chế lại. Rất lâu sau, anh mới gật đầu nói: “Chỗ tiền trên bàn em cầm lấy đi. Hôm nay thế này, ngày mai thế khác, giữ bên người phòng khi cần sử dụng”.

[…]

Trên đường trở về khách sạn, Lục Đông Thâm mở màn không kiểm soát được men rượu trong người nữa. Anh gục hẳn ra ghế sau, hơi thở nặng nề, nhắm nghiền mắt, mặt trắng nhợt.

Mấy chiếc xe đồng thời đỗ lại trước một Trung tâm tạp hóa. Cảnh Ninh không yên tâm, phải đích thân xuống mua một chiếc khăn ướt.

Cô đưa chiếc khăn tới trước mặt Lục Đông Thâm, ngập kết thúc giây lát rồi lại hạ tay xuống, khẽ gọi: “Tổng giám đốc”.

Coi thêm truyện đam mỹ

Lục Đông Thâm mở mắt ra, đón đem chiếc khăn trong tay Cảnh Ninh, lau qua mặt, cơn đau dữ dội nhì bên thái dương bấy giờ thế hệ chịu dịu đi. Một lát sau, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, rồi khẽ hỏi: “Điều tra ra chưa?”.

Cảnh Ninh trở lại ghế lái phụ, nói: “Cô gái tên Tưởng Ly này tương tự bỗng dưng hiện ra vậy. Tôi đã thuê thám tử bốn điều tra nhưng mà điều tra mãi vẫn chỉ có chút thông tin ít ỏi đó thôi”.

Sau sự kiện Thai Quốc Cường “trúng tà”, cô đã lập tức xác định ngay CCTV của khách sạn Skyline Thương Lăng.

Tối hôm đó, Thai Quốc Cường quả thật tương đồng như chạm chán phải ma, sau đó làm phiền hầu như các vị khách trong khách sạn. Nhưng mà ngay trước đó, có một người đã đứng rất lâu trước bức đất nước đồ trên hành lang quán bar khách sạn. Người đó, qua điều tra tên là Tưởng Ly.

mà khi điều tra tiếp thì lại có chút đau khổ.

Lục Đông Thâm nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm tứ kiên cường, rất lâu sau thế hệ chỉ thị cho xe chạy tiếp.

Cảnh Ninh mường tưởng rất sát, đúng là tương đương từ trên trời rơi xuống. Mà trên đời này làm gì có ai thốt nhiên hình thành chứ, kiểu gì cũng có thể nhận ra gốc gác. Tương tự Đàm Diệu Minh vậy, cả một tập tài liệu dày cộp đủ để viết truyền kỳ nhân vật.

lão ta là người Thương Lăng chính nơi bắt đầu. Năm 13 tuổi, bố qua đời, năm 15 tuổi theo mẹ đi bước nữa ở nước ngoài xa xôi. Anh ta cũng học hành rất hay, là sinh viên xuất sắc, năm 22 tuổi tốt nghiệp Đại học California, sau đó quay về Thương Lăng lệ thuộc cú đấm của mình khai phá sự nghiệp.

Tham khảo thêm truyện vũ động càn khôn

hiện giờ ở Thương Lăng có không ít quán bar, vũ trường, Cơ sở cửa hiệu thậm chí là những mảnh đất còn hoang vu đều là sản nghiệp của hắn ta. Dù là làm ăn đường hoàng xuất xắc làm ăn giấm dúi, anh ta đều phát đạt. Thế nên người bên ngoài cũng đồn đại lão ta vẫn kinh doanh những thứ bị điều khoản cấm, đáng nghi vấn nhất chính là ma túy nhưng mà từ đầu đến cuối không ai nhận thấy được chứng cứ hắn ta có dính líu đến ma túy.

Ngược lại khi đọc tới Tưởng Ly thì tư liệu chỉ có vỏn vẹn như sau: Năm 26 tuổi, tức là ba năm trước bỗng nhiên hiện ra bên cạnh Đàm Diệu Minh, võ công rất khá. Ba năm nay cô đã cứu chữa cho không ít người dân Thương Lăng, được dân trong vùng kính nể như một thầy phù thủy thời văn minh.

Thu nhập chính tới từ nhì Cơ sở, một là Trung tâm bán trống châu Phi làm bằng thủ công, và một là quán trà “Thần Tiên Ẩm” đó. Nghe nói quán trà ấy khách ra khách vào nườm nượp quanh năm. Cả nhị Cửa hàng nghe đồn đều bởi Đàm Diệu Minh bỏ tiền ra mở cho cô. Bên cạnh đó, cô tới từ đâu, trước năm 26 tuổi đã gặp mặt chuyện gì, gia cảnh thế nào thì hầu như là một tờ giấy trắng.

Một người mà ngay cả quá khứ cũng không tìm ra…

Lục Đông Thâm nhíu mày. Vậy thì, phải chăng cô vốn dĩ không tên là Tưởng Ly?

Trong xe cực kì yên ắng.

Cảnh Ninh nhìn qua gương chiếu hậu, âm thầm quan sát Lục Đông Thâm. Mỗi khi anh kiên cường nghiêm túc chuyện gì ánh mắt đều rất sâu xa. Gương mặt đó lúc nào cũng khiến con gái mơ mộng, mà vẻ lạnh lùng cũng lại khiến mọi người đàn bà không dám tùy tiện sát gần. Ở bên cạnh anh, cô cũng luôn luôn phải tự nhắc nhở bạn dạng thân, quên đi mình là con gái.

“Đây là túi bùa tôi mang được trên người nhì bạn nhóc quỳ ở đó, anh xem thử đi.” Cô rút chiếc túi trong túi xách ra, đưa cho Lục Đông Thâm: “Giả sử đây đúng là thứ để trị bệnh cứu người, Tưởng Ly không phải cố tình lừa bịp thì cũng quá đáng sợ”.

Nói “lấy được” là còn tiến bộ chán, bản chất là cô đã lén mang trộm từ nhì người đó trước khi rời khỏi Lâm Khách Lầu.

Lục Đông Thâm không gạn hỏi cô đã đem trộm kiểu gì, lập tức mở ra xem, hơi sững người. Một túi bên trong toàn là cát, túi còn lại thì trống rỗng.

“Túi bên trong có cát là của người tên Tưởng Tiểu Thiên.” Cảnh Ninh xẻ sung thêm.

Đọc tiếp truyện light novel

mà Lục Đông Thâm chỉ mải mê xem chiếc túi không có gì. Không phải nó không có gì, nó có… mùi hương.

Mùi hương này rất khác lạ, kiểu như mùi thuốc, lại không nồng như thuốc, vân vê một ít lên ngón tay ngửi thử, chợt chốc khiến người ta tươi tắn hẳn, tựa như từng lỗ chân lông trên cơ thể được gột rửa tinh khiết bụi bẩn vậy.

Còn túi cát thì tổng thể không có mùi.

Cái này khiến anh nhớ tới chén rượu kia.

Lục Đông Thâm nhẹ nhàng vân vê ngón cái lên lớp lụa trắng, hoa văn thêu bên trên khiến anh nhớ tới đôi mắt trên cổ tay của Tưởng Ly, xung quanh hình xăm đôi mắt ấy Dường như cũng khắc hoa văn này.

Anh chợt nói: “Cô gái Tưởng Ly này… thu hút đấy”.

Link full truyện người tình trí mạng  

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *