Đọc truyện “Người tình trí mạng” – Chương 3

Người Tình Trí Mạng – Chương 3: Sống ở giang hồ họ nói quy tắc giang hồ

Tác giả: Ân Tầm

“Thật sự không ạ…”

“Tối qua Tang Ni… có uống trộm một ít rượu tế mùa đông.” Thím A Cốc ngắt lời Mạnh A Cốc, sắc mặt có phần khó xử, rồi bà nôn nóng lý giải một câu: “Nhưng cũng chỉ có 1 chút thôi, tôi đã răn dạy thằng nhóc này rồi, nó cũng đã biết rồi ạ”.

Một câu nói làm dậy lên hàng vạn lớp sóng, mọi cá nhân bao quanh cũng bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Rượu tế đông sao có thể uống trộm chứ?”

“Phải đấy, con em chúng nó thiếu hiểu biết chuyện, lẽ nào mấy người là người lớn cũng không chú ý một chút sao?”

“Đúng là tạo nghiệt mà, chẳng trách con cái giờ thành ra thế này, có thờ có thiêng, có kiêng có lành, hoài nghi vào thần thánh không đc đâu.”

Thương Lăng là 1 thành cổ có lịch sử vẻ vang lâu lăm, cũng là một thành cổ tập trung rất nhiều dân tộc đa dạng. Trước kia các bậc tiền bối của mỗi dân tộc sẽ tổ chức vận động tế lễ của riêng dân tộc mình vào các thời điểm khác nhau trong năm. Còn giờ đây thông báo liên lạc tiến bộ, trở nên tân tiến, người dân tộc Hán cũng đã rất có thể kết duyên với những dân tộc thiểu số, vậy cho nên ngoài các ngày tế lễ lẻ tẻ của từng dân tộc, thì một ngày lễ hội mà toàn bộ mỗi người đều công nhận chính là Lễ tế đông.

Lễ tế đông là một đợt nghỉ lễ quan trọng số 1 so với Thương Lăng.

Đến dịp Lập Đông, các mái ấm gia đình lại mang những món rượu thịt, hoa quả đầy thành ý vào trong núi tuyết, tới trước mặt Thanh Hồ để tế bái thiên địa để cầu cho một năm mới mùa màng bội thu, gia đình hưng vượng.

đó là tín ngưỡng của người Thương Lăng, cũng là sự kỳ vọng của chúng ta đối với cuộc sống tương lai.

Mạnh A Cốc nghe được câu này thì rất sốt sắng, nhưng giờ có trách cứ ai ai cũng đã quá muộn. Ông đánh tiếp tục vào đầu, chỉ trách mình không trông con cẩn trọng.

Tưởng Ly cũng không nói thêm nhiều nữa. Cô đi vào trong siêu thị ngay lúc mọi người đang xôn xao bàn tán. Lúc này Tang Ni cũng ban đầu rung lắc.

Vào lúc cả đám đông đều đang ngó vào trong cân nhắc thì Tưởng Ly đi ra, trong tay có thêm một sản phẩm.

một cái túi thêu bé bỏng, được thêu từ lụa trắng, phía trên mặt túi có các sợi chỉ đen đc đan thành các hình thù không một ai hiểu đc, nhưng nếu nhìn kỹ thì các hình thù ấy hoàn toàn trùng khớp với hình thù bên trên chiếc trống châu Phi & trên biển hiệu quán trà.

Vật phẩm này người trong thành cổ không tồn tại gì lạ lẫm. Bọn họ gọi đấy là túi bùa, một túi bùa thuộc về riêng Tưởng Ly.

không có chuyện gì là túi bùa này không giải quyết và xử lý được, tương tự như không tồn tại căn bệnh nào Tưởng Ly phải bó tay chịu trói. Phàm là các người quen biết Tưởng Ly đều rất chi là kính nể cô.

Kính là vì Tưởng Ly tồn tại như 1 bác sỹ pháp thuật tại đây, rất có thể chữa trị những bệnh mà mọi người nhìn thấy, and cũng giải quyết và xử lý đc cả các bệnh mọi cá nhân không nhìn thấy.

Nể, vì cô là người của “thổ công” tại vùng này, Đàm Diệu Minh. Có người kín đáo đồn rằng cô & Đàm Diệu Minh là anh em. Cũng lại có người đưa lời nói cô là người yêu của Đàm Diệu Minh. Tóm lại mối quan hệ giữa bọn họ đến nay vẫn là một đề tài bí hiểm.

Nhưng nói gì thì nói, Tưởng Ly cũng là một người tính tình khẳng khái, tùy hứng. Đã từng có kẻ tới phá đám Đàm Diệu Minh, nghe nói một mình Tưởng Ly đã đánh cho mấy người con trai tơi bời hoa lá. Từ đó địa vị của Đàm Diệu Minh trên giang hồ lại càng vững vàng.

thế nên Tưởng Ly chính là một người vừa chính vừa tà, vừa hoàn toàn có thể cứu người ta khỏi cơn hoạn nạn lại vừa không dễ đắc tội, từ này mà có danh xưng “Tưởng gia” trong xưng hô của mọi cá nhân.

Tưởng Ly treo chiếc túi bùa lên cổ Tang Ni. Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, tất cả đã chứng kiến Tang Ni xong xuôi đung đưa người, mỗi người chỉ từ biết tấm tắc khen tài.

Thím A Cốc bước lên ôm chặt lấy Tang Ni, thường xuyên gọi tên thằng bé nhỏ.

Tang Ni yên tĩnh một lúc lâu, sau cùng góc nhìn cũng đều có tiêu cự. Thằng bé xíu quay sang gọi thím A Cốc một tiếng “mẹ”, nước mắt thím ấy chực trào ra.

Mạnh A Cốc thấy đàn ông đã không mệnh hệ gì mới thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn cảm huệ Tưởng Ly một lúc rồi mới quát Tang Ni: “Thằng nhóc này, mày uống cái gì không uống lại dám uống trộm rượu tế, đó là rượu mày đc uống sao hả?”.

Tưởng Ly bước lên kiểm tra tình hình Tang Ni một lượt nữa, thấy thằng nhỏ nhắn đã hoàn toàn thông thường, cô bèn nói với thím A Cốc: “Trong vòng ba ngày, không được phép tháo túi bùa ra”.

Thím A Cốc đồng ý lia lịa rồi dìu Tang Ni vùng dậy cho nó cảm ơn Tưởng Ly.

“Nó không đc vùng lên.” Tưởng Ly bất thình lình buông một câu: “Quỳ xuống, khi nào mặt trời xuống núi mới đc về”.

Hai vk ck Mạnh A Cốc đưa mắt nhìn nhau. Lúc này thần chí của Tang Ni đã trọn vẹn tỉnh táo, nhìn thấy một người thường ngày rất hiền hòa với mình như Tưởng Ly giờ đây nghiêm mặt lại, thằng bé nhỏ cũng hiểu mình đã gây họa, mặt mày ấm ức nhưng cũng không có gan nói gì.

Tưởng Ly nhìn Tang Ni: “Con người sống trên đời phải có phép tắc. Uống trộm rượu chỉ là chuyện nhỏ dại, nhưng bất kính với trời đất là chuyện lớn. Từ bây giờ em quỳ ở đây, chỉ đc quỳ không đc đứng dậy, nghe rõ chưa?”.

Tang Ni cắn môi, đồng ý.

Hai vợ ông chồng Mạnh A Cốc cũng không dám nói thêm gì nhiều, đặc biệt là khi có mặt bao nhiêu người dân ở đây, cộng thêm việc uống trộm rượu tế mà làm ầm lên thì khá cao, nên đành phải nghe theo lời Tưởng Ly.

sau thời điểm đám đông được giải tán, Tưởng Tiểu Thiên lén lút kéo áo Tưởng Ly, căng thẳng hỏi: “Tưởng gia… rượu tế đông thật sự không được uống trộm ạ?”.

Tưởng Ly nghe hoàn thành đã biết là có chuyện, bèn mỉm cười, khoanh hai tay trước ngực: “Em có mắt để thở hả? Ban nãy Tang Ni bị làm sao em không nhìn thấy à? Chị còn từng nhìn thấy có các người bị nhập khủng khiếp hơn thằng bé bỏng nữa, không giải tà cẩn thận cả năm gặp hạn đó”.

Tưởng Tiểu Thiên cô vợ ngọt ngào bất lương lập tức hoảng hốt: “Tưởng gia ơi, cứu em. Em… em đã uống trộm Ngũ Nguyệt Túy”.

Cậu là kẻ Hán, thông thường không kiêng cữ gì, phá lệ một lần cũng chỉ vì loại rượu đó quá thơm không cưỡng lại đc mới nhấp môi một ngụm nhỏ tuổi. Cậu thật không muốn chỉ vì ngụm nhỏ đó mà gặp họa.

“Ngũ Nguyệt Túy hả…” Tưởng Ly bi tráng cười nhìn cậu: “Rượu của Đàm gia dùng làm tế đông mà em cũng dám uống trộm, chị thấy em ngứa mông rồi đấy”.

Ngũ Nguyệt Túy là dòng rượu cô nấu riêng cho Đàm gia, phải hái đủ năm loại nhụy hoa bên trên núi Thương lúc đầu xuân, kế tiếp ngâm với nước sương sớm sau thời điểm trải qua một ngày đông giá rét bên trên đỉnh núi tuyết xa xôi, rồi ủ qua bốn ngày xuân hạ thu đông mới thành.

Mỗi lần chỉ được một ít nhưng rất quý, thế nên Đàm gia hay giữ lại một chút để tế đông.

Tưởng Tiểu Thiên thút thít ủ ê.

Tưởng Ly lẳng lặng quay vào phòng, khi đi ra lại cầm theo một túi bùa khác: “Đừng bảo là chị không thương em đó. Quỳ ở đó cùng Tang Ni tới khi hoàng hôn xuống. Ba ngày tới không được bỏ bùa ra, không được dính nước”.

“Nhưng còn tắm…”

“Vậy thì em nhịn tắm ba ngày đi.”

Tưởng Tiểu Thiên ngoan ngoãn chạy tới quỳ sát bên Tang Ni. Vẫn còn đấy một vài người hóng hớt chưa đi, sau thời điểm thấy cảnh này lại ban đầu xì xào.

“Tưởng Ly!”

Gần đó có người gọi cô.

Tưởng Ly quay đầu lại nhìn, là Đàm gia.

sát bên anh ấy còn một người con trai khác, từ xa đã nhìn thấy một vóc dáng thon cao lớn thẳng tắp nhòe đi trong ánh nắng, chiếc áo dạ dáng nhỡ màu xám đậm càng làm tôn vinh vẻ phong độ phóng khoáng của người ấy.

Đằng sau sống lưng họ có một là một hàng xe dài tít tắp.

Phía sau hàng xe ấy là cả một đám phóng viên đang vội vàng chạy tới…

[…]

Lâm Khách Lầu là 1 trà trang nổi danh tại thành cổ Thương Lăng, mang thương hiệu đã hàng ngàn năm lịch sử dân tộc.

Ba chữ “Lâm Khách Lầu” trên biển hiệu còn do chính tay vua Gia Khánh ngự bút, bắt nguồn từ câu thơ trong bài Khê cư của Liễu Tông Nguyên “Nhàn kề dân đồng ruộng – Sống tựa khách sơn lâm”, hy vọng tại đây mỗi cá nhân rất có thể lấy trà bầu bạn, tiêu diêu tự tại, lánh xa thế sự.

Chỉ không mong muốn trong tương lai đến những đời hậu bối, trà trang kinh doanh không thể xuất sắc nữa, gia đình ban đầu có ý bán đi sản nghiệp của tổ tông.

Đàm gia không muốn Brand Name lịch sử này bị phá dỡ, chuyển giao cho người khác. Anh ấy nghĩ rằng cho dù chỉ giữ lại 1 căn nhà trống huơ trống hoác cũng coi như gìn giữ một di tích lịch sử dân tộc. Nhưng không ngờ sau khi cải tổ lại cách trang hoàng và nâng cấp những loại trà trong thực đơn, việc làm ăn lại hằng ngày một phát đạt.

lúc này Lâm Khách Lâu náo nhiệt hơn mọi ngày ít nhiều. Giống như Tưởng Tiểu Thiên nói, người của kẻ địch đã che kín lối ra vào rồi.

Chưa kể tới ba vòng trong ngoài toàn vệ sỹ, ngay cả đám phóng viên cũng vô duyên vô cớ có mặt.

Cộng thêm vài người dân nghe hơi nồi chõ tới cho góp phần náo nhiệt, ai nấy đều cố rướn cổ lên nhìn vào trong, các ai không có thấy gì gì thì rủ rỉ tai nhau xem người trong Lâm Khách Lầu rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhất thời khiến nơi đây trở nên ồn ào.

bên phía trong Lâm Khách Lầu, hai bên ngồi đối diện nhau.

Vệ sỹ của đối thủ mặc dầu không ít nhưng người của Đàm Diệu Minh lấy chồng bạc tỷ cũng trong tư thế không thua kém cạnh.

“Ý của anh Lục là muốn tôi tới Skyline trừ tà?” Tưởng Ly ngồi ở bên cạnh Đàm Diệu Minh, đùa nghịch tách trà trong tay, bâng quơ quan sát kẻ đối diện.

Nhìn ở khoảng cách gần này là rất có thể thu trọn vẹn diện mạo của đối thủ vào tầm mắt.

Ngũ quan sắc nét, khuôn mặt hờ hững, độ dày của hai môi xấp xỉ đều nhau, chứng tỏ cả tình and dục đều rộng mở.

Nói thô tục một chút thì khi anh không thích đối phương, anh sẽ giữ lại được thân như Liễu Hạ Huệ, còn một khi anh có tình cảm, anh sẽ không còn giữ lại gì.

Đường khuôn cằm đúng là rất quyến rũ, còn có một ánh mắt biết thú vị đàn bà.

Một người đàn ông trông vẻ êm ả ôn hòa nhưng nhìn người phải nhìn vào mắt, mắt người này rất sâu rất đậm, là phần tử không dễ gần, Có nghĩa là có thêm sự xa cách, giữ mình.

Có câu: “Ba đời giàu có mới đc gọi là quý tộc”. Lục Đông Thâm, Phó quản trị tập đoàn Lục Môn khét tiếng lẫy lừng, TGĐ của dự án công trình Skyline, trên người dĩ nhiên phải toát lên dòng máu nội hàm, phong cách, chừng mực của một công tử Lục Môn. Mặc dù vậy vào lúc cô chưa kịp sắp tới, anh ta đã rất có thể “điều động binh lực”, cùng Đàm Diêu Minh tới tận nơi đón người. Người này, sâu không lường được.

Đồng thời lúc này, Lục Đông Thâm cũng đang bình chọn cô.

Vừa khí khái vừa xinh đẹp, đó là ấn tượng lúc đầu.

Cô khoác chiếc áo jacket trung tính gray clolor đậm nhưng chiếc áo bó sát bên trong màu café lại tôn vinh vẻ kiều diễm của một thiếu nữ, nhất là vòng eo nhỏ và gọn. Chiếc quần bò black color càng khiến đôi bàn chân thẳng tắp của cô lộ ra.

Nhưng thứ đập vào mắt hơn cả chính là đôi giầy quân đội nặng nề thuần da trâu màu đen, đã đc mài cũ đi, trông rất ngầu, không hẳn loại giày mà một cô nàng thông thường sẽ thích.

Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, ngũ quan xinh xắn. Đẹp nhất phải nói là đôi mắt, lòng đen & lòng trắng rất ví dụ.

Nhưng khí khái nhất cũng chính là đối mắt đó, lúc nửa cười nửa không lại toát ra vẻ bướng bỉnh, gian xảo, hệt như hình xăm bên trên cổ tay cô vậy, sexy nóng bỏng và nguy khốn.

Một người như thế, bảo cô là phụ nữ, cô lại có vẻ đẹp trai hơn hẳn con gái; Nói cô là đàn ông, cô lại mang nét tinh tế và sắc sảo, thùy mị không tìm kiếm đc ở nam nhi.

Còn Đàm Diêu Minh, trong tư liệu đề bốn mươi tuổi, tuy vậy vẫn phong độ ngời ngời, tuy nhiên trong đôi mắt chứa đựng vẻ thâm độc chốn giang hồ.

Sự thâm độc này không hẳn là sự giết hại 1 cách hiện đại chốn thương trường. Cùng là mạo hiểm để sở hữu được phong lưu, nhưng thương trường đề cao chữ “mưu”, còn giang hồ yêu cầu chữ “dũng”.

“Ý của tớ là, mời cô Tưởng tới Skyline trừ tà.” Lục Đông Thâm hạ thấp giọng, nhấn mạnh vào chữ “mời” đó.

“Mời hả?” Tưởng Ly eo thon nhỏ làm ra vẻ suy tư, rồi gõ gõ tay lên mặt bàn.

Trong trà lầu có để lại hai chuyên viên phục vụ, một trong hai người bước lên thêm trà cho Tưởng Ly.

Tưởng Ly bê cốc trà lên, nhẹ dịu nhấp một ngụm. Lục Đông Thâm kiên nhẫn chờ đón cho tới khi cô lên tiếng.

Cô từ tốn uống xong xuôi tách bóc trà rồi mới hỏi ngược lại: “Anh Lục đây định ‘mời’ như thế nào?”.

Lục Đông Thâm đánh ánh mắt Cảnh Ninh, người trợ lý đặc trưng đứng lân cận.

Cảnh Ninh hiểu ý, cầm lấy hai vali đen trong tay người vệ sỹ bỏ lên bàn trà, mở mật mã ra, quay về phía Tưởng Ly.

không ít xấp tiền mặt, xếp đầy hai vali.

“Tới địa bàn của Đàm gia mời người, không có thành ý sao tôi dám đến?” Lục Đông Thâm nói: “Đây là quà gặp của tôi dành riêng cho hai vị”.

Tưởng Ly vực dậy trước, vòng qua cạnh bên vali, đường hoàng ngồi xuống bàn, tay trái cầm đại một tập tiền lên, tay phải lướt qua những tờ giấy bạc, còn mới nguyên.

Cô quay đầu mỉm cười với Đàm Diệu Minh: “Nhiều tiền lắm”.

Đàm Diêu Minh chỉ vắng lặng mỉm cười.

“Khách sạn Skyline bây giờ đang rơi vào thế người người ân oán thán, chuyện này không dễ dẹp yên đâu.”

Tưởng Ly cô vợ ấm áp của hạ thiếu cầm xấp tiền đập đập lên lòng bàn tay còn lại: “Lúc trước bảo nghe khuyến nghị thì không chịu. Các anh chắn ngay Quỷ môn quan của người ta, cũng tương tự có đứa bịt lối vào nhà của anh, anh cũng phát điên lên thôi”.

“Chính vì sự việc quá khó giải quyết và xử lý nên mới mạo muội tới nhờ cô Tưởng đây. Tôi nghe danh cô Tưởng có khả năng mà người ngoài không có ai có được, nếu như không người dân trong vùng cũng đã chẳng kính nể gọi cô là Tưởng gia.”

một chiếc mũ chóp cao ép xuống đầu chẳng khác gì không cho Tưởng Ly thời cơ chạy thoát.

lúc này Đàm Diêu Minh lên tiếng: “Tiền thì Cửa Hàng chúng tôi không thiếu. Còn nếu muốn mời Tưởng Lý giúp các anh xử lý rắc rối, phải xem khả năng của anh tới đâu”.

“Đàm gia cứ nói.”

Đàm Diêu Minh vỗ tay hai tiếng.

Người trong trà lầu lập tức bê ra một cái khay bằng gỗ dài khoảng 70 phân, rộng 50 phân, trên khay bày đầy các cốc thủy tinh, với con số như thế xếp ck ba khay lên mặt bàn.

Tưởng Ly nhìn cảnh tượng trước mắt, nhếch môi cười, trở về chỗ đứng của chính bản thân mình.

những tách bóc trà đc người của Đàm Diêu Minh cất hết đi. Bên trên bàn giờ chỉ với lại la liệt cốc thủy tinh. Hai người nam nhi lực lưỡng bê một chum rượu to ra đặt sát bên, mở nắp, mùi hương tỏa lan khắp phòng.

“Lục tổng là kẻ làm ăn, tôi không dám chơi trò âm mưu với anh. Nhưng dù sao anh cũng đã cất công sắp tới đây tìm tôi, thì chí ít cũng nên nói chút quy tắc giang hồ.”

thú vui của Đàm Diêu Minh nửa tà nửa thiện: “Chúng ta đọ tửu lượng, là bạn hay thù cứ xem sức uống của anh đến đâu đã”…

Full link truyện người tình trí mạng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *