Đọc truyện tiên hiệp “Vô thượng sát thần” chap5

Vô Thượng Sát Thần – Tà Tâm Vị Mẫn – Chap 5: Họa Thủy Đông Dẫn

Nhìn viên Hồn Tinh trong tay, Tiêu Phàm hít sâu một cái, thì thầm: “Đồ vật đã tới tay thì không có lý nào lại nhả ra.”

Sau đó quay đầu nhìn phía sau thấy nhóm tứ người Tô Tuấn cùng Lâm Triều Dương truy theo không bỏ, hai người kia giờ phút này đã nổi lên sát tâm, cùng thống nhất một lần nữa đối phó với ngoại nhân, về phần thi thể Hắc Ngọc Hổ đã sớm bị lũ hắn ném ra khỏi đầu rồi, so sánh Hồn Tinh thì thi thể của Hồn Thú lại không có đáng tiền.

Tham khảo thêm truyện đam mỹ sủng

Cũng may nơi này là rừng rậm, nêu không thì không biết Tiêu Phàm đã bị giết bao nhiêu lần rồi.

Mê Tung Bộ được thi triển đến cực hạn, trong rừng chỉ có thể nhìn thấy một đạo tàn hình họa, Tiêu Phàm lướt đi ngay cả một chiếc lá cũng không hề đụng phải.

“Bỏ mẹ rồi! Bên cạnh đó ta đang tiến vào Lạc Nhật Sơn Mạch a.” Tiêu Phàm nghiến răng nghiến lợi, Tô Tuấn cùng Lâm Triều Dương nhì cái gia hỏa này bởi vì một viên Hồn Tinh ốm lại truy sát hắn không thôi.

Sau nửa canh giờ Tiêu Phàm đã vô cùng mỏi mệt, Mê Tung Bộ là nhị phẩm chiến kỹ nên tiêu hao đối với Hồn Lực là rất lớn, đây còn là dưới tình huống hắn đã khống chế cực kỳ chuẩn xác đối với Hồn Lực, nếu đổi lại là một tên tu sĩ Chiến Linh khác thì đã sớm bị hư thoát.

mà trong nủa canh giờ này ý thức của hắn cũng căng thẳng tới cực điểm, không chỉ phải đề phòng bè lũ người truy sát mà còn phải đề phòng Yêu thú nữa.

“Không được, nhất định phải lập tức xẻ sung Hồn Lực, bằng không tập thể hắn sau trước cũng sẽ đuổi kịp.” Tiêu Phàm thầm nghĩ, ánh mắt tàn nhần nhìn chằm chằm vào viên Hồn Tinh trên tay.

Sau một khắc, Tiêu Phàm phàm nhân tu tiên trực tiếp mang Hồn Thạch nuốt xuống, Hồn Lực trong cơ thể đột nhiên thay đổi Hôn Lưu(dòng chảy hồn lực), trực tiếp tiến vào bên trong kinh mạch của Tiêu Phàm.

Hồn Tinh hai Giai đỉnh phong chứa Hồn Lực đủ để bạo thể bất kỳ tên tu sĩ Chiến Linh cảnh nào dám hấp thu nó, điểm này Tiêu Phàm khái quát chưa nghĩ tới, hắn chỉ cảm thấy đan điền tương đương muốn nổ tung, truyền tới một trận đau khổ tê tâm liệt phế.

Ngay tại lúc này U Linh Chiến Hồn bỗng nhiên động, điên cuồng cắn nuốt Hồn Lực bên trong đan điền, điều trùng hợp là thân thể của Tiêu Phàm cũng vừa đạt đếm cực hạn.

Ầm ầm! Âm thanh tương tự một con sóng béo xô vào bờ, Hồn Lực bên trong cơ thể Tiêu Phàm cuồn cuộn tựa sông phệ tràn ra, khí thế Tiêu Phàm trong nháy mắt đại tăng.

“Chiến Sĩ sơ kỳ!” khóe miệng Tiêu Phàm chảy ra một dòng máu đỏ, bất quá lại là cười phiên bản thân chung cuộc đã cược đúng, một viên Hồn Tinh nhị Giai đỉnh phong thật sự làm cho hắn bỗng nhiên phá lên Chiến Sĩ sơ kỳ.

Bất quá hắn cũng phát hiện một sự tình kỳ quái, chính là trong lúc U Linh Chiến Hồn thu phục Hồn Lực dư thừa, vậy mà trở nên càng thêm thâm thúy, hơn nữa còn có từng tia Hồn Lực thẩm thấu ra không kết thúc cọ rửa kinh mạch hắn.

Loại vận tốc này rất chậm rãi mà Tiêu Phàm lại sống động cảm tìm ra, nói cách khác, hắn mỗi giờ mỗi khắc đều đang tu luyện, trong thời gian ngắn có lẽ không nhìn thấy hiệu quả nhưng mà nếu thu thập theo năm tháng thì thế nào đây?

Nghĩ đến điều này, Tiêu Phàm trong lòng kích động không nói nên lời, vào lúc hắn đang suy nghĩ lại có một tiếng gầm của Yêu thú vang lên.

“Ngao ô ~~ “

Cách phía trước hơn nhì mươi mét có một đầu cự lang cao hai mét, dài gần bốn mét đang đứng tru lên, một đôi nhãn cầu huyết sắc lộ ra bản tính phi chính nghĩa, toàn thân nó huyết hồng giống như từng cây gai nhọn, trông hết sức sắc bén.

Hắn đoán công kích và phòng ngự của đầu Yêu thú này nhất định rất cường hãn.

Tiêu Phàm nhanh nhẹn đình chỉ thân hình, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi: “Không phải chứ, vừa thế hệ thuận lợi bỗng nhiên phá Chiến Sĩ sơ kỳ vậy nhưng lập tức gặp

phải Tam Giai Huyết Văn Lang.”

dù rằng hắn không biết thực lực đầu Huyết Văn Lang Tam Giai này như thế nào, mà Tiêu Phàm có thể cảm nhận được đầu Huyết Văn Lang này phân tích Hắc Ngọc Hổ trước đó lũ Tô Tuấn giết càng cường đại hơn nhiều.

Chênh lệch giữa Tam Giai Hồn Thú cùng nhì Giai Hồn Thú giống Chiến Sĩ đối chiếu Chiến Sư vậy.

“Tên khốn kiếp, xem ngươi còn chạy đi đâu!” Cũng đúng lúc này, tiếng mắng chửi của Tô Tuấn vang lên.

“Tình huống hiện tại quả đúng như câu trước gặp mặt sói sau gặp mặt hổ.” Tiêu Phàm trong mắt lóe lên một tia vẻ âm tàn, nhặt một cục đá ném về hướng Huyết Văn Lang.

Xem thêm: truyện sắc

Hắn hai chân phát lực, dùng sức đạp một cái, thân thể lập tức đằng không nhưng lên, trong phút chốc liền trốn vào bên trong một bụi cỏ.

“Ngao ô” nhìn thấy có người dám khiêu khích nó, Huyết Văn Lang ngửa mặt lên trời gào thét, hai con mắt mập như cái lồng đèn chứa đầy huyết tính nhìn về hướng đám người Tô Tuấn..

“Tam Giai Hồn Thú Huyết Văn Lang?” Vào lúc Tô Tuấn nhìn thấy Huyết Văn Lang thì hắn đồng thời cũng nhìn thấy anh mắt châm chọc của Huyết Văn Lang, Tô Tuấn cực khổ nuốt nước miếng một cái.

Một đầu Hắc Ngọc Hổ nhị Giai đỉnh phong cũng đã khiến bằng hữu hắn thập phần buồn bã huống chi là một đầu Huyết Văn Lang Tam Giai trước mặt, trong lòng hắn sớm đã lấy tổ tông mười tám đời của Tiêu Phàm đon đả chào hỏi một trăm lần.

“Thiếu gia, chạy mau!” người nam tử bên cạnh Tô Tuấn âu sầu nuốt vài ngụm nước miếng, trong mắt có chút run sợ. Coi thêm truyện đấu la đại lục

“Tô Tam, thay ta ngăn nó lại, ta nhất định sẽ không bạc đãi người nhà của ngươi.” thấy nam tử trung niên kia xông lên, Tô Tuấn gật đầu thỏa mãn.

Tiêu Phàm cách đó không xa thấy cảnh này liền cười lạnh không thôi, nếu như có thể thì nam tử trung niên hiểu là Tô Tam kia xuất xắc đối sẽ chạy, chỉ với hắn một khi hắn chạy thì người nhà của hắn sẽ phải chết xuất xắc không nghi hoặc.

Huyết Văn Lang gầm nhẹ một tiếng, thân hình lớn mập nhảy lên trực tiếp nhào về phía Tô Tam, ngay một tích tắc liền đã cắn nát đầu của Tô Tam.

“Đồ phế vật, ngay cả mấy hơi thở đều không chống đở nổi!” Tô Tuấn tức giận mắng một tiếng sau đó cấp tốc lách mình biến mất trong rừng, Huyết Văn Lang thực lực dù rằng cường đại mà thân hình mập béo của nó lại hạn chế sự linh hoạt, bởi vậy nhưng Tô Tuấn lúc này thế hệ dễ dàng trốn.

“Tu sĩ cấp thấp thật đáng bi tráng, đều là chết đi một cách vô ích như vậy.” Tiêu Phàm lắc đầu thở dài, hắn trong lòng có chút tiếc hận, vậy mà lại để cho Tô Tuấn trốn thoát.

Đây đúng là một con người nhược nhục cường thực, chỉ cần cảnh giới ngươi yếu một chút liền sẽ trở thành pháo hôi vật trong tay cho người khác.

Vừa nhìn một kích vừa rồi Tiêu Phàm cũng nhận thức được sự cường đại của con Huyết Văn Lang Tam Giai này, hay đối không phải Yêu thú Tam Giai tầm thường mà có thể chính là Tam Giai hậu kỳ, thậm chí Tam Giai đỉnh phong.

Sau nửa ngày, Huyết Văn Lang chậm trễ lui về địa phương bữa trước, Tiêu Phàm không khỏi lộ ra vẻ cổ quái, một đầu Hồn Thú mặc dù có lãnh thổ riêng mà bầy chúng cũng rất ít khi ở lại đó quá lâu.

bỗng mắt Tiêu Phàm sáng lên, cái mũi ngửi ngửi, ánh mắt rơi vào một cội thảo dược bên cạnh Huyết Văn Lang, cái nụ hoa của gốc thảo dược kia đã hơi mở, tùy thời liền có thể nở rộ.

“Long Tiên Thảo? Nhìn thế này nhất định đã trên trăm năm rồi a.” Tiêu Phàm chấn động cực kỳ.

Long Tiên Thảo mặc dầu chỉ với thảo dược tư Phẩm, nhưng mà lại là chủ dược của quá nhiều loại thuốc khác, trong Lạc Nhật Sơn Mạch cũng thập phần hiếm thấy, một nơi bắt đầu trăm năm này lại càng cực kỳ hiếm.

Nếu cướp đi bán thì quý hiếm ít nhất cũng được mấy vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch, đủ để hắn tu luyện cho tới cảnh giới Chiến Sư. Mời bạn tham khao khảo thêm thể loại truyện đam mỹ 

Bất quá Tiêu Phàm cũng biết có Tam Giai Huyết Văn Lang thủ hộ ở đây thì hắn chủ quản không thể nào rước được bốn giai Long Tiên Thảo.

“Xem ra Long Tiên Thảo này không có duyên với ta.” Tiêu Phàm lắc đầu nằm rạp trên mặt đất chậm rãi bò ra khỏi lùm cây, ánh mắt luyến tiếc nhìn về phía Long Tiên Thảo.

bỗng nhiên, Huyết Văn Lang ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ, Tiêu Phàm toàn thân run một cái nhìn sang để sẵn sàng toàn lực né

tránh.

nhưng để cho hắn kinh hãi chính là một đầu hắc sắc cự mãng to mập đang treo ngược phía trên cổ thụ, con mãng xà này duỗi dài chí ít chừng nhị mươi thước, hắc sắc lân giáp bao trù toàn thân giống chiến giáp, tản ra u quang khủng bố đang nhìn chằm chằm Huyết Văn Lang, lưỡi rắn liên tục phun ra nuốt vào.

Tiêu Phàm chỉ liếc nhìn một cái liền thấu hiểu lai lịch của con cự m này: ” Hồn Thú Tam Giai đỉnh phong: Hắc Giáp Cự Mãng!!!”

Đọc truyện vô thượng sát thần tại đây

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *