Review THỜI NIÊN THIẾU CỦA ANH VÀ EM

THỜI NIÊN THIẾU CỦA ANH VÀ EM

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Thể loại: tiên tiến, thanh xuân vườn trường, hiện thực, bạo lực học đường, cảm động, nhân văn sâu sắc, OE
Độ dài: 27 chương
Tình trạng: Hoàn – đã xb và được chuyển thể thành phim điện ảnh cộng tên.
*****
Trên thế gian này, chỉ sở hữu Bắc Dã mới sở hữu thể làm cho Trần Niệm tin tưởng một cách vô điều khiếu nại đọc truyện. Trên thế gian này, chỉ mang Bắc Dã tình nguyện hi sinh bản tự thân, dành cho Trần Niệm đa số bình yên.
Trần Niệm là một nữ sinh sở hữu thành tích nổi bật, dung mạo thanh tú, trước mắt cô là tương lai xán lạn. Trái ngược với cô, Bắc Dã mang ba là tội phạm hiếp dâ*, má là gái điế*, trước mắt anh chỉ có tương lai u ám tựa đêm đen. Nhưng bằng cách nào đó, hai người họ lại đến bên nhau, sưởi ấm trái tim đối phương theo bí quyết mà không ai khác sở hữu thể làm được.
Cuộc sống của Trần Niệm là một chuỗi ngày dài chìm trong cô đơn và ngột ngạt. Má đi làm cho xa, chỉ sở hữu cô sống một mình trong căn nhà cũ. Mỗi ngày đến trường, cô đều buộc phải chịu đựng sự châm chọc, mỉa mai của những người xung quanh, rồi dần dần, cô vươn lên là thờ ơ với những lời đùa cợt ác ý đó. Động lực duy nhất để cô phấn đấu học hành là rời khỏi Hi Thành – thành phố nơi cô đang sống.
Còn Bắc Dã, anh là một kẻ cô độc và bất cần. Ngày ngày anh chỉ biết rong chơi lêu lổng với đám bạn lưu manh, sau khi gây sự phá phách lại một mình gặm nhấm sự cô đơn trong khu nhà tập thể tối tăm và ẩm rẻ. Anh chưa bao giờ nghĩ đến tương lai, hoàn toàn buông thả bản cá nhân mình. Giả dụ không mang sự xuất hiện của Trần Niệm, có lẽ vẻ ngoài điển trai là điều rẻ đẹp duy nhất mà hắn trời ban tặng cho Bắc Dã.
Lần đầu tiên Trần Niệm gặp gỡ Bắc Dã, cô đã giúp anh gọi cảnh sát lúc thấy anh bị một nhóm côn đồ vây đánh. Đàn bà nhỏ chẳng biết được rằng, hành động tưởng chừng giản đơn của cô đã xa lạ rọi vào trái tim cậu thiếu niên chưa từng cảm nhận được tình yêu đương ấy một luồng sáng ngọt ngào.
Từ ngày hôm kia, Trần Niệm cứ nhẹ nhàng bước từng bước vào trái tim Bắc Dã, tựa như vầng mặt trời ấm áp rọi vào cuộc sống vốn luôn mờ mịt của anh những tia sáng sủa rực rỡ siêu.
Đối với Bắc Dã, Trần Niệm là người quan trọng nhất với anh trong cuộc đời này. Trần Niệm không hề coi xoàng anh, là phụ nữ cho anh biết tới cảm giác rung động trước một người, là đàn bà luôn phải anh theo sau giữ an toàn và cũng là người duy nhất làm cho anh khao khát được về nhà mỗi ngày. Từ ngày cô tới, cuộc đời của anh đã xuất hiện một mục tiêu duy nhất: chở che cho Trần Niệm – người con gái mà Bắc Dã đã tiêu dùng toàn bộ nhiệt huyết để mến.
Còn đối với Trần Niệm, Bắc Dã là người cô yêu đương và biết ơn nhất trên đời, bởi chỉ có anh cho cô cảm giác được lưu tâm, được chở che, giữ an toàn. Bắc Dã của cô là chàng trai sở hữu đôi mắt đen đầy kiên định, là chàng trai cầm cô trải nghiệm đi xem lại tên anh, là người đàn ông luôn miệng gọi cô là “đồ nói lắp”, là gã đàn ông đi tới đâu là gây sự đánh nhau tới đó và cũng là người duy nhất đem đến cho cô cảm giác an toàn. Từ ngày anh tới, Trần Niệm đã ko còn cần ngại, ko còn bắt buộc một mình gánh chịu những tổn yêu mến.
Thời niên thiếu của Trần Niệm và Bắc Dã là quãng thời gian vừa đáng quên, lại vừa tràn ngập những hồi ức ngọt ngào đáng nhớ. Đáng quên vì những tháng ngày đó thật cô đơn, mờ mịt và lạnh lẽo, nhưng cũng đáng nhớ bởi chính trong quãng thời gian tù túng ko lối thoát ấy, người này đã xuất hiện và lặng lẽ thắp lên trong lòng người kia một ngọn lửa ấm áp, dịu dàng.
“Là ai dịu dàng, kỹ lưỡng, lặng lẽ thắp lên ngọn đèn trong lòng ai như thế.”
Trần Niệm những tưởng rằng một lúc đã sở hữu Bắc Dã ở bên, sẽ không còn điều gì khiến cô cần kinh sợ nữa.Thế nhưng hoá ra cô đã sai rồi.
Ngày hôm ấy, Bắc Dã của cô đã không thể bảo vệ cô.
Ngày hôm đó, bước chân của anh đã không đuổi kịp guồng quay của vận mệnh, để cho bánh xe số phận kia một lần nữa nghiền nát tương lai và hạnh phúc của Trần Niệm.
Ngày hôm ấy, Bắc Dã ôm Trần Niệm trong lòng, khóc như thể anh mới là người chịu đau đớn và dày vò.
“Cậu tiêu dùng dây cột cô vào trên người mình, cậu ôm chặt cô, tự lẩm bẩm với mình, không biết là ai đang thôi miên ai:
– Đừng kíp, ko sao, sẽ tương đối lên mà. Hãy tin anh, đa số chuyện sẽ thấp lên thôi.”
Trải qua biến cố kiêng dè như vậy, bất cứ phụ nữ nào ở độ tuổi mười sáu cũng mang thể mất hết niềm tin vào cuộc sống, sẽ thù ghét mọi mọt người xung quanh. Vậy mà khi cảnh sát Trịnh Dịch hỏi cô sở hữu còn tin tưởng, tin vào điều đúng đắn, tin cái đẹp, tin sự lương thiện hay không, cô gái sở hữu trong mình đầy những vết sẹo chằng chịt đó vẫn mang thể kiên định mà nói rằng: “Cảnh sát Trịnh, chỉ vì sở hữu Bắc Dã, em vẫn tin.”
Trần Niệm vẫn tin, bởi mang một Bắc Dã đã ko hề do dự, cũng không hề hối hận, dùng danh dự, sự tự do kinh sơn chi ngọc và thậm chí là cả tính mạng của mình để đổi lấy tương lai cho cô. Vì Bắc Dã, Trần Niệm đã quyết đoán theo học ngành Luật. Anh đã bảo vệ cô đủ rồi, hiện tại hãy để cô bảo vệ cho anh, giữ an toàn cho chàng trai mười bảy tuổi đã vì cô mà hi sinh mọi.
“- Nhỏ nói lắp, em muốn gì nhất?
– Điều em muốn, chỉ là một người có thể giữ an toàn an toàn cho em, để trước lúc em thật sự trưởng thành, ko cảm thấy hoảng hồn thế giới này.
Chỉ vậy mà thôi.”
“- Bắc Dã, anh muốn gì nhất?
– Anh thích một cô gái, anh muốn cho cô ấy một kết thúc cho hậu.
Chỉ vậy mà thôi”.
*****
Mình kém cỏi ít khi xem những siêu phẩm thuộc thể loại thanh xuân vườn trường, bởi mình luôn mang suy nghĩ rằng tình yêu của những thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi thì có thể sâu sắc tới đâu chứ, thế nhưng sở hữu lẽ mình đã sai rồi.
Tình yêu của những ngày niên thiếu lúc nguồn gốc sở hữu thể chỉ là thoáng qua nhưng càng ngày sẽ càng thêm sâu đậm. Tình yêu ấy, nhẹ nhàng mà bền bỉ, êm ắng mà khắc cốt ghi tâm, như tình yêu của Bắc Dã và Trần Niệm. Giả dụ ko buộc phải một tình yêu đủ đậm sâu, đủ mạnh mẽ thì khiến cho sao họ mang thể tin tưởng nhau một phương pháp vô điều kiện như vậy, mang thể hiểu được ý định của đối phương chỉ qua một ánh nhìn như thế.
Thật sự thì mình đã định bỏ qua “Thời niên thiếu của anh và em” khi biết tác phẩm này sở hữu yếu tố bạo lực học đường, bởi cuộc sống lúc đi học của mình tương đối là êm đềm và vui vẻ và mình ko muốn phá vỡ cái nhìn màu hồng của mình đối với môi trường học đường. Thế nhưng, ko hiểu vì lí do gì mà sau đó mình vẫn nhảy hố, để rồi trải nghiệm đến đoạn Trần Niệm bị một đám bạn học vây quanh xúc phạm, mình còn thấy đau lòng hơn cả lúc đọc truyện SE.
Thật sự đã lâu lắm rồi mình mới tậu được một siêu phẩm hay tuyệt vời như “lấy chồng quyền thế”. Tuy nhiên, kết truyện lại khiến mình có cảm giác không trọn vẹn đôi chút. Nhưng nên chăng bởi vậy, siêu phẩm mới rung động và ám ảnh tới thế. Mn hãy đọc và chia sẻ cảm xúc với mình nhé

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *