Review truyện câu chuyện hồ Đồ

nỗ lực Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại bất ngờ nhỏ nhỏ xíu kia lấy oán trả ơn. Mà Ôn Vãn không thẹn sở hữu lòng, dám khẳng định: Cô đối có thay Minh Sâm, chỉ với kém câu hỏi, dâng mẫu mạng bé dại này cho anh ta. Các thành tích chỉ đổi lấy tờ giấy thừa nhận li hôn. Quả nhiên, trái đất này cực kì bất công, nhà bạn tốt lại chẳng được đền đáp.

Giới thiệu truyện câu chuyện biển đồ

Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện câu chuyện hồ đồ

Nắng gắt đổ cũng như lửa, thời tiết nóng rát che phủ khắp thành Thanh Châu. Hành lang sáng choang không bến bờ, bị nhấn ngập trong tiếng rầm rĩ huyên náo. Bệnh viện tựa đại dương bận rộn hơn những ngày, hình như người bệnh nhập viện lúc này bao gồm thân phận “đáng gờm”.

Vài tổ ấm BS bận áo blouse trắng nhanh lẹ sải Bước xuyên thẳng qua hành lang lâu năm,vẻ mặt u trầm nghiêm túc, chỉ việc mấy cô y tá trẻ tranh thủ lúc rãnh rỗi xúm xít vào bàn tán. Lúc Ôn Vãn đang gấp gáp đi ngang qua, bỗng nhiên nghe được một câu: “Đáng thương quá, còn nhỏ bởi vậy vẫn mắc bệnh ấy.”

chưa bao gồm trọng điểm tứ cụm chuyện, bước chân của Ôn Vãn không dứt nghỉ, cô “kìm lòng không đậu”, lấy tay nhét vào bâu áo.

Ngón tay ngập hoàn thành va nhẹ vào ảnh nền, bên trên ảnh trên nền vẫn chỉ ra tin nhắn vừa nhận thấy —— một bức hình chụp rất là sắc nét. Tấm lưng trắng cũng như tuyết của người cô bé hòa cộng màu da lúa mạch của người nam giới, tạo hình ảnh đối lập cơ mà hài hòa tươi sáng. Hai phần mềm mại,no đủ kề gần kề khuôn ngực rắn chắc hẳn của người Đấng mày râu đã say trong giấc ngủ, còn đôi môi phấn hồng như tất cả như chưa chà xát mạnh qua loại cằm sắc lạnh, một đôi mắt dễ thương và góc cạnh ánh lên tia khiêu khích, quan sát thẳng vào hình nền.

Ôn Vãn xem một lúc chậm, tay nhấn nút xóa.

Từ lâu, trong dự liệu của cô ý đã tính tới sự thành lập của tấm hình này. Có lẽ rằng, thời gian sẵn sàng chuẩn bị vai trung phong lí quá lâu năm, vô tình khiến mọi xúc cảm bi thương tựa cũng như bọt bong bóng dần dầnxì hơi, chung cuộc chỉ còn dư lại lớp da tàn lụi.

Nếu bây gờ hỏi cô có xúc cảm gì không? Cô vẫn trả lời, không gì cả, kế bên sự cùng bất đắc dĩ.

người trong gia đình Đấng mày râu trong tấm hình là ông xã cô, nhưng giờ khắc này chú ý anh ta, trong lòng cô bắt buộc dậy nổi chút cảm hứng thương tâm.

Nhớ tới bộ mặt vừa rồi, Ôn Vãn vẫn hiểu bởi sao núm Minh Sâm khẩn thiết hy vọng cốc hôn. Tuy ráng Minh Sâm cũng như cô luôn ở riêng suốt thời gian lâu năm, tuy thế đây chẳng phải là căn do bao gồm. Nghĩ thế, cô đứng dựa trên tường, cân nhắc đưa mang lại đối phương tin nhắn: ban đêm về ngôi nhà, bản thân mỗi chúng ta truyện trò.

Ngẫm nghĩ còn nếu như không nói rõ, kiên cố đối phương đã phũ phàng ngó lơ, cô bèn xóa quăng quật cái tin new bấm, cụ thành dòng: chúng tôi sẽ chuẩn bị chấm dứt đơn đồng ý li hôn, anh về xem, coi bao gồm nên bổ sung bổ sung gì không.

Tin nhắn vừa gởi đi, cô âm thầm thở phào, lòng bàn tay vắt điện thoại toá ra các giọt mồ hôi nhỏ dại, có tác dụng thân máy màu trắng hơi hơi ấm dần lên.

cách đó khoảng không xa, cô y tá đang hướng Ôn Vãn, ngoắc ngoắc mấy ngón tay. Tất cả điều, Ôn Vãn vẫn chưa hồi hồn, mãi đến khi y tá chạy mang lại trước bên cô, vừa nói vừa thở phì phò: “Bác sĩ Ôn, chủ nhiệm tậu chị kìa. Người bệnh lần này là hero cần thiết đấy, nghe nói gồm gia cố kỉnh là——”

Cô y tá trẻ hy vọng nói lại thôi, lia mắt nhìn tầm thường quanh, hạ thấp giọng nói: “Chị tự đi xem đi.”

Ôn Vãn bất ngờ, nóng vội nhét điện thoại vào túi, trong lúc hoảng hốt, cô cảm nhận thấy điện thoại rung lên, không kịp nhìn kĩ văn bản tin nhắn, cô thu cảm hứng, ưỡn thẳng sống lưng cũng như nói: “Đi thôi.”

của nhà chủ nhiệm tụ tập không ít người dân. Thời điểm Ôn Vãn đẩy cửa đặt chân tới, liền ngửi được mùi thuốc lá gay mũi. Điểm sáng quá trình tạo ra thói quen, phiên bản thân Ôn Vãn có hơi xem nặng sự sạch vẫn, bây giờ chưa khỏi chau mày: “Chủ nhiệm?”

bạo phổi Hành Lương nghe được thanh âm, theo bàn làm việc hướng ánh mắt sang, giữa hai hàng lông mày dấu hiện ý cười: “Đến đây, ngồi xuống đi.”

Ôn Vãn khẽ liếc nhìn bao phủ, ở trong nhà có bốn gia đình con trai, bao gồm người trong gia đình nam giới bự tuổi nhất vận bộ mặt đường trang* kiểu cũ, mấy bạn sót lại các vận trang phục màu đen. Vài người trong gia đình với theo ánh nhìn rét buốt nhìn về phía cô, chế tạo ra khí cố kỉnh khiến lòng nhà bạn hoảng loạn.

>> tìm hiểu thêm phân mục truyện Ngôn tình trọng sinh

Ôn Vãn nhanh chóng đoán được tất cả chuyện, xem ra người bệnh nhập viện ngày nay, quả đúng chưa bình thường.

chủ nhiệm bảo cô ngồi xuống, hướng về tổ ấm đàn ông trung niên Trình làng : “Đây là ông Hạ, còn đây là Bác Sỹ hàng đầu khoa trọng tâm thần của cơ sở y tế chúng tôi, bác sĩ Ôn Vãn.”

tổ ấm được thường gọi là ông Hạ với bên trên người thân khí gắng cương nghị cùng thâm trầm biểu trưng của người nam giới đã từng trải. Nghe công ty nhiệm Trình làng, ông ta chỉ khẽ đồng ý có Ôn Vãn, sau ấy ánh nhìn lại quay sang người thân mạnh mẽ công ty nhiệm. Nếu Ôn Vãn không quan sát lầm, ánh nhìn của ông ta đối sở hữu cô tựa biển tất cả ý bất mãn?

một không khí nghiêm túc khiến Ôn Vãn có tí găng tay, tiếp theo cô nghe được thanh âm của ông Hạ, lãnh đạm rắn rỏi có vẻ khí hóa học bên trên thành viên gia đình truyền tới: “Mạnh công ty nhiệm nói mang tôi, bác sĩ Ôn là người nhà nhận trách nhiệm và chữ tín, vì vậy new giao bài toán này đến cô, hi vọng bác sĩ Ôn vẫn sử dụng hết tuấn kiệt cộng trái tim của một lương y, để tôi nhìn thấy nhân tài của cô.”

do dự tất cả buộc phải Ôn Vãn nhiều nghi hay không, cô cảm nhận câu nói của bệnh nhân đại trượng phu này, hàm cất ý cảnh cáo.

Thời điểm cô nhìn lại ông ta, ông Hạ vẫn khoan thai bưng ly chè, từ từ ăn uống, bình phẩm chè, ánh mắt tựa hồ không dừng bên trên thành viên gia đình cô nửa giây. Theo bản năng, đối sở hữu người thân này, Ôn Vãn ra đời sự bài xích lẫn khinh ghét. Đây là điều dễ hiểu, chả ai cảm thấy thoải mái khi bản thân bị uy hiếp ngầm cả.

Cô quay đầu, nói có to gan lớn mật Hành Lương: “Chủ nhiệm an tâm, nếu đây là mệnh lệnh công tác của mình, bên tôi nhất định đã tận lực có tác dụng có lợi.”

“Tận lực cảm thấy không được, phải là toàn lực.”

Ông Hạ đặt cốc trà xuống cái bàn bên trước, kháng quải trượng, hờ hững liếc chú ý cô: “Đình Diễn là đứa cháu có một kế thừa huyết mạch của tớ. Thằng bé bỏng năm nay mới 16, còn chỉ cách tuổi cứng cáp. Nó bị tác động cụm đả kích đề nghị mới biến thành cỗ dáng của ngày hiện nay. Ông khỏe mạnh nhất định quý trọng cô, ắt hẳn là tất cả nguyên nhân——”

Ông ta cố ý dừng một chút, càng cuối cùng câu càng nhấn nhá ngữ điệu: “Bác sĩ Ôn, ngàn vạn lần đừng khiến tôi thất vọng.”

Gân xanh bên trên trán Ôn Vãn bật dựng, Để ý đến bay bổng diêu cất cánh về bốn năm trước. Trung tâm tình khi ấy và bây chừ, giống nhau cũng như đúc , hoặc giống như bởi diện mạo hung ác ác khẩu của họ quá giống nhau.

Trong lòng Ôn Vãn cực kỳ phẫn nộ, nhưng lại từ đầu đến cuối chưa triệu chứng ra ngoài. Mãi đến lúc cô ra khỏi phòng làm việc của chủ nhiệm, hiện nay, mới khép chặt hai mắt.

Đương niên cô từng nghe kể về Hạ da, tại thành Thanh Châu, chũm lực của họ cực kỳ nghiêm trọng, không ai có gan góc trêu vào. Con trưởng của Hạ gia – Hạ Phong bất hạnh bị tiêu diệt trẻ, bỏ lại hậu phi góa nhỏ côi. Vài năm trước, bé dâu lại vứt trốn cộng tổ ấm quý ông khác, mang lại giờ vẫn chưa bao gồm tin tức, chỉ còn cậu tí xíu Hạ Đình Diễn sớm chiều giáp với ông nội. Hiện nay, cậu gầy đáng thương mắc yêu cầu bệnh đấy, khiến ông Hạ băn khoăn lo lắng, nóng nảy, ốm ruột.

Xem ra cô bắt buộc chống chọi với có việc khá hại não. Ôn Vãn bụng bảo dạ, cô mang đến bệnh viện chưa được bao lâu. Bạo phổi nhà nhiệm chưa ngượng mồm, mặt dày tâng bốc cô lên trời, bảo là chuyên viên trong lĩnh vực này. Hàm ý đã quá rõ, nếu có chuyện xảy ra, cô có tác dụng vật hi sinh là gạn lọc tuyệt đối, hợp lí nhất.

Ôn Vãn hiểu đạo lí “đối nhân xử thế” phụ bạc của đời, vì thế, dù biết ý bốn của bạo phổi nhà nhiệm, cô đang giữ bình tĩnh, không biến chứng sự bất mãn hay căm phẫn dư thừa. Nếu là vài năm trước, bỏng chừng cô đã giận đùng đùng, bắt ông ta nói đã tạo ra lẽ. Hiện nay thì chưa, trừ khi cô chưa mong muốn công việc này nữa.

Đi lên phía trước vài Bước, mới đột nhớ tới tin nhắn còn chưa kịp xem, Ôn Vãn nôn nả bỏ ra chú ý, quả nhiên nội dung cực kì ưng ý mang thời trang của cầm cố Minh Sâm, độc một chữ: Được

Ngay cả dấu chấm câu cũng không gồm, xem ra thành viên quý ông đấy đối có cô, trước hay sau, chỉ có chán ghét.

Vẻ bên Ôn Vãn không thay đổi, nhét điện thoại vào túi, rứa bệnh tật của công ty nhiệm gửi, trở về phòng công tác. Phái nữ dường như trắng tay trên vài phương diện, mà lại công việc cũng như tôn nghiêm, đảm bảo đề xuất giữ kĩ trong tay, trước mắt phải ưu đãi chuyện của Hạ gia, còn phần đông câu hỏi khác, đã bàn tính sau.

Tuổi Hạ Đình Diễn còn bé dại, năm nay vừa mới lên trung học, tướng mạo quan sát trắng trẻo nõn nà, cỗ dáng khôn xiết đơn giản lễ phép. Lúc Ôn Vãn bước vào, cậu ta sẽ bận bộ đồ màu vân trắng blue của người, ngồi đón gió qua cửa sổ, nghiêng đầu chả biết đang chú ý gì.

Ôn Vãn đi ngang qua, Bên cạnh đó cậu ta cười cười sở hữu cô.

Hạ Đình Diễn chưa có bất kỳ hành động cực đoan nào, tình huống tựa hồ chưa rất lớn, bệnh nhân chỉ hơi trầm mặc hơn mức bình thường.

đều dấu hiện này vượt qua dự liệu của Ôn Vãn.Sáng nay, thấy biện pháp ông Hạ huy rượu cồn lực lượng để “xuất quân” mang lại cơ sở y tế, bổ sung chiếc khuân mặt nặng như chì của ông ta, cô cứ tưởng bệnh tình của cậu ta đã tới gian đoạn nguy kịch, bây giờ nhìn qua chỉ cần chút tự bế, vì vậy nhưng mà nhập viện vào khoa trung khu thần, gồm quá lắm không?

Ôn Vãn còn sẽ buồn bực, cửa ngõ phòng bệnh bị con người nhẹ nhàng bán ra.

các bạn tới chính là mọi người quý ông khoảng chừng 30 tuổi, diện mạo, bề ngoài hoàn hảo cơ mà thâm thúy chuyên sâu, cặp mắt sắc lạnh, cũng như muốn câu hồn người.

Ôn Vãn cộng anh ta tứ mắt nhìn nhau, trái tim tự nhiên co thắt một hồi. Cặp mắt kia quan sát cực kỳ quen, dẫu vậy cô chưa nhớ nổi đã có lần gặplúc nào, hoặc có lẽ rằng, số đông chúng ta quý ông đẹp trai cũng có đôi con ngươi black thẫm, sâu hun hút.
>> bài viết liên quan thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *