Tóm tắt truyện Hôn Nhân đã qua

văn bản chủ yếu của câu chuyện kể về ái tình trong sáng và lãng mạn của Thời Tiêu cũng như Hứa Minh Chương

Giới thiệu truyện Hôn nhân đã qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hôn nhân đã được qua

cho dù vẫn nằm trên chiếc giường theo cá tính châu u rất là xa hoa này, lại còn lăn qua lăn lại mấy tháng nay rồi nhưng Thời Tiêu thỉnh thoảng vẫn không dám tin vào cảm hứng chân thật này.

Tấm rèm cửa khẽ rũ xuống, ánh mặt trời chiều thu nhẹ nhàng hắt qua rèm vào trong căn nhà, khiến bao gồm cả mọi đồ vật đắt tiền đều được phủ một lớp ánh nắng mê hoặc, đẹp và mơ hồ tựa như đang trong cõi mộng.

Trong bức hình cực kỳ béo treo trên tường chống chọi với là hình họa một nam một người vợ, ăn mặc cực kỳ “ra dáng”, khóe môi khẽ mỉm cười. Thành viên chàng thì hào bóng, tuấn tú, chúng ta thiếu phụ thì dịu dàng, thuần khiết, trông cực kỳ xứng lứa vừa đôi tạo cho không gian càng thêm lãng mạn.

Thời Tiêu uể oải căn cứ vào cái gối sau lưng, chu môi, cảm hứng body đau nhức, thốt nhiên trừng mắt sở hữu các bạn quý ông trong album đối diện, thầm nhủ: chính xác là đồ vậy thú, núm thú! Thay là nhà bạn đã đưa một kẻ núm thú được cả tháng trời rồi, hơn nữa ngày nào cũng trở nên tên cụ thú đấy ức hiếp từ trong ra ngoài đến N lần.

cũng chính vì thường gọi là “cầm thú” chính là bởi vì anh ta chả biết chăm bẵm mang đến ai.

Thời Tiêu xoa xoa khung người đau nhức cho tê đần độn của bản thân mình, cứ cũng như thể đó sắp tới không còn là cái lưng của mình nữa. Thời Tiêu chửi thầm vô chu kỳ, tay phòng vào cằm, mơ biển nhớ lại diễn tiến của câu chuyện. Dường như chỉ hơn một tháng trước, bạn dạng thân người nhà sẽ còn là một teen girls nhà lành ngây thơ trong sáng, mặc dầu những lần nói về điểm này, anh bạn nối khố là Quyên Tử chuyên nôn ọe do dự bao nhiêu lần.

(Quyên Tử: “Xí! Bà nhỏ cô bác bỏ đừng tin vào mẫu bên ngây thơ, ngây ngô của cô ý ta, ấy chẳng qua chỉ là chiếc vỏ bọc của một bạn chị em đều đều, độc miệng. Ưm ưm… Tiêu Tử bị tiêu diệt tiệt, cậu lấy cái gì bít miệng tớ ráng hả? Sao mà hôi rứa này? “ Thời Tiêu cười hả hê: “Tất của cậu đấy, tự bào chế tự dùng, khôn xiết bảo vệ môi trường! A ha ha ha!”

Quay lại chuyện bao gồm, ngày cuối tuần của 1 tháng trước, ánh mặt trời phía bên ngoài rạng rỡ, tiếng chim líu lo bên trên cành, Thời Tiêu lại ngồi trong quán cafe của một khách sạn năm sao bên đông thành phố, lắng nghe người thân nam nhi ngồi trước mặt thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng lại liếc gia đình bởi đôi mắt giống hệt cũng như hai hạt vừng.

Thời Tiêu đang nghĩ ao ước lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra soi kể cả trăm lần, xem xem mặt người trong gia đình bao gồm bỗng nhiên biến dị hay không. Gia đình kế bên trông vào dĩ nhiên đang nghĩ cô bao gồm duyên mang “đậu xanh”[1], nếu như không tại sao khi chống chọi với mang anh, anh lại nhìn cô một giải pháp nhiệt tình cũng như nạm.

>> bài viết liên quan thể loại Ngôn tình ngược

Thời Tiêu các lần mong chú ý đến mắt mang lại qua, nhưng mà chẳng may ngay trên đầu cô là một loại đèn chùm pha lê, thứ ánh nắng chói lòa đấy thậm chí còn khiến cho đa số “hạt đậu” thanh xuân đáng yêu xung quanh anh ta càng bổ sung hiện rõ.

Thời Tiêu nghĩ Lúc đầu đi gồm phải mang lại trước quầy dịch vụ, bỏ công ra một ý kiến có tính xây dựng hay chưa, cơ mà đó là có đôi lúc, ánh đèn mờ ảo chút ít, chặng xa cách xa một ít bắt đầu khiến mang lại cô cảm thấy về làm đẹp được nảy sinh.

Ngón tay của Thời Tiêu siết chặt lấy dòng thìa bằng Bạc đãi, quấy phần nhiều ly cafe bởi sứ, lại còn buộc phải thỉnh thoảng ậm ừ đáp lời: “Ồ, thật à?”, “Thế sao”, đại một số loại mấy câu cực kỳ vô nghĩa do vậy, trong lòng liên tục thở dài: Thật đo đắn dì hai, đồng nghiệp, chị gái và em gái hàng xóm “moi” đâu ra “cực phẩm” này.

Thời Tiêu nhìn các bạn quý ông ngồi đối diện, nhất thời hoài nghi lừng khừng anh ta liệu có phải là một “nhân yêu”[2] vẫn vượt biên từ Thái Lan sang đây hay chưa, cùng vì tướng mạo bần xí bắt buộc đành phải chạy mang đến Đài Loan Trung Quốc kiếm miếng nạp năng lượng.

Thời Tiêu cúi đầu chú ý đồng đại dương trên cánh tay, vẫn chịu đựng anh ta đến cả tiếng đồng biển, đã rứa đối phương đang còn thao thao bất tuyệt, thời gian cứ cũng như gắng tiếp tục cho bất tận.

Thời Tiêu nhủ thầm, nếu cũng như phát huy miệng lưỡi của bản thân mình, cách xử trí gã chàng này chấm dứt, về ngôi nhà liệu chị em bao gồm cách xử trí cô không?

nhăc nhở mất khoảng năm phút, cảm nhận mặc dầu có bị mẹ cách xử lý, cũng còn hơn là bắt buộc ngồi đây tội.

Gã phái mạnh ngồi đối diện đã không bắt gặp ra sự không ổn định của cô ấy, có lẽ là cảm thấy người nhà vẫn thao thao bất tuyệt đề nghị đành ngã ngũ cuộc “diễn thuyết” dài đến năm trăm năm kia để bước đầu nói cho mọi vấn đề chính. Nắm là anh ta ngẩng đầu lên hỏi:

– Cô Thời này, lương của cô ấy hiện thời là bao nhiêu tiền thưởng, đãi ngộ núm nào…?

“Kieng”, chiếc thìa bên trên tay Thời Tiêu rơi xuống ly cà phê. Cô cúi đầu khoảnh khắc rồi ngẩng đầu lên, thành thật trả lời:

– Tháng trước thiếu 9 hào thì đủ 1158 tệ, ấy là còn cả về tiền hỗ trợ làm việc. Tháng này chắc rằng càng bớt đi đấy!

Nói vậy là đủ am hiểu rồi chứ hả?

Anh ta im lặng hồi chậm rồi bắt đầu gượng gạo nói:

– không phải người số đông nói đội ngũ nhân viên công chức nhiều cô lương cao lắm cơ mà, sao chỉ cần có ngần ấy thôi?

Thời Tiêu cười tinh quái:

– bạn Ra mắt chưa nói với anh rằng bên tôi thực ra chỉ cần một đội ngũ nhân viên quèn, lại chỉ là một nhân viên thống trị sáng kiến hóa mọi người, chẳng làm nên màu mè gì, hẳn nhiên bắt buộc tị nạnh sở hữu tổ ấm khác được.

Gã ta rõ ràng có vẻ bất mãn, dẫu vậy đôi mắt Khủng bởi con tép kia đang liếc cô vài loại, chắc là bởi cảm giác làm nên của Thời Tiêu cũng thời trang buộc phải cúi đầu gật gù:

– cho dù là thay, chắc hẳn rằng cô Thời cũng không phản đối hình thức công triệu chứng tài sản trước hôn nhân chứ nhỉ?

Thời Tiêu lắc đầu:

– chúng tôi bảo đảm tán thành! (Xí, chấp thuận dòng con khỉ, châm ngôn sống của mình là: của anh là của tôi, của tôi sẽ là của tớ, đây mới là thời trang của nữ giới hiện đại!).

Hắn ta thở phào, nói bằng giọng ban ơn

– buffet ở khách sạn này cũng không tồi, lát nữa bên tôi mời, nhưng sau khi kết hôn, chúng ta nên nạm ăn ở nhà. Cô biết chế biến cơm đúng không, nguyện vọng lớn nhất của tôi là lấy được một nàng hiền lành, gánh vác, hết giờ làm về nhà là được ăn uống đầy đủ bữa cơm đầm ấm, hợp khẩu vì chưng, vân vân cũng như vân vân…

Hắn ta thản nhiên tưởng tượng ra viễn tượng cuộc đời hôn nhân cộng ảnh một cô bé hiền lành, cáng đáng, tam tòng tư đức theo bản sắc Trung Quốc. Thời Tiêu lấy hết nhẫn nại của mình để chờ đón anh ta ngừng mớ mộng tưởng của mình rồi mới lên tiếng:

– Anh Vương này, giờ truyện trò này e là bao gồm hơi sớm?

chú ý bộ dạng không ngờ của anh ấy ta, Thời Tiêu thiên nhiên rướn tổ ấm về phía trước, ghé tiếp giáp, thì thầm:

– Thực ra bên tôi có trục trặc này rất ngần ngừ, ý muốn anh Vương rộng lượng chỉ giáo!

Anh ta ngây người: “Chuyện gì?”

Mắt Thời Tiêu lấp lánh vẻ ranh mãnh, khuôn bên nghiêm nghị nói:

– tôi nghi ngờ không biết bao gồm cần anh từ Thái Lan di dân qua đây không, độ pH của anh ấy sau cùng cao hơn 7, bởi 7 hay bé nhiều hơn 7? Trong khi bên tôi rất hiếu kỳ có mục phi giới tính trên chứng minh thư của anh!

Thời Tiêu vừa nói chấm dứt đã loáng thoáng nghe thấy tiếng mỉm cười bao bọc, nhưng cô chẳng tất cả thời gian đâu mà lại chăm chú, cùng vì bộ mặt của hắn ta bây giờ trở nên vô cùng thú vị.

diện mạo nhăn nhó, méo xệch khiến cho các hạt “đậu xanh” cùng bề mặt hắn ta cũng giống vẫn giật giật, trông như thể đã đấu tranh ác ôn dội lắm. Hắn ta giơ tay lên chỉ vào bên Thời Tiêu, nghẹn giọng hồi lâu nói không ra lời, đành đứng nhảy dậy định loại bỏ đi. Ngờ đâu Thời Tiêu đang call anh ta lại:

– Anh Vương, nhớ trả tiền cà phê rồi hãy đi, tiền lương của mình thấp lắm, không gánh nổi khoản tiêu xài đắt đỏ này. Bên cạnh đó chúng tôi cũng xin cung cấp mang đến anh một thông tin, mong muốn mua một bà vợ dịu dàng, tam tòng bốn đức, anh đến thời kỳ trước giải phóng cũng chưa gồm cơ hội đâu, dĩ nhiên đề nghị về cuối đời Thanh mới được!

mặt hắn tím tái vày tức, trợn mắt sở hữu Thời Tiêu, hắn ra quầy thanh toán rồi đi thẳng không bi thương ngoảnh đầu lại.

đội ngũ nhân viên dịch vụ ái ngại nỗ lực hóa đơn đi ra và nói:

– Thưa chị, anh kia chỉ thanh toán tiền một cốc cà phê!

Thời Tiêu chửi thầm vô tần số tên khốn kiếp kia xót đứt ruột móc ví ra trả tiền, trong lòng thầm nhủ lần sau đi xem mắt bắt buộc nói trước với người mẹ là hẹn ở cửa hàng KFC, bé nhất thì đồ ở đó giá rẻ hơn khu vực này nhiều.

Cúi đầu quan sát nửa ly cafe còn lại, thiết nghĩ không nên lãng chi phí tiền bạc bắt buộc cô liền ngửa cổ uống cạn.

đột nhiên có một bóng Black tiến lại gần khiến cho Thời Tiêu giật nảy người nhà, dễ thường ban nãy nhà bạn chưa đủ độc miệng, hoặc Có thể gã ta đã hết đi lý trí, định quay lại tẩn cho bản thân một ải.

Tay siết chặt chiếc cốc, Thời Tiêu ngẩng đầu, chần chừ các bạn Đấng mày râu đứng đối diện vẫn ra mắt từ khi nào. Anh ta hết sức cao, mang đến nỗi che lấp tia nắng, chói lòa từ cái đèn chùm bên trên đầu. Bởi vì góc độ đề nghị hầu như khuôn mặt anh ta chìm ngập trong bóng buổi tối, mặc dầu cố gắng, một gia đình bạn Đấng mày râu tuấn tú cũng như phong độ như chũm này và đúng là cực kỳ hiếm tất cả, thấp nhất thì Thời Tiêu đang ngần này tuổi rồi tuy vậy lần đầu mới nhìn thấy có người bởi vậy.

nhà bạn phái mạnh đó tự nhiên ngồi xuống ghế chống chọi với cũng như thể đang quen sở hữu Thời Tiêu từ tám trăm năm trước nạm.

Giờ thì Thời Tiêu sẽ nhìn rõ phần lớn người con trai này, dùng từ “khôi ngô tuấn tú” cũng quan yếu biểu hiện được hết vẻ đẹp của anh ta, ăn diện rất tân tiến, áo sơ mi Black, cái áo vét màu xám Bạc đãi núm trên cánh tay, trông khôn xiết hợp có đôi mắt Đen láy và sáng long lanh của anh ý ta.

Diệp Trì cả đời chẳng lúc nào nghĩ người vẫn chủ động bắt chuyện sở hữu một teen girls xa lạ. Chuyện này nếu để đám anh em đồng đội của anh ý biết được thì chẳng khác gì một quả bom bự phát nổ.
>> xem thêm chuyên mục Truyện đam mỹ h sm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *